Showing posts with label Cuộc sống. Show all posts

(Truyện Ngắn) Đó là một câu chuyện dài, về tình yêu. Có những điều tưởng chừng không thể có, chỉ với lý lẽ của trái tim, nó hoàn toàn có thật, như từng nhịp thở.
 
Hà Nội, 2011

- Sau này, em muốn trồng một vườn hồng lớn, và sớm sớm cùng anh đi gom hoa về cắm khắp gian phòng.
- Chỉ ước đơn giản thế thôi sao? Chàng trai ghì chặt cô gái vào lòng.
- À, nếu có thể ước xa hơn, em muốn được cùng anh đi thật nhiều nơi, tới những nơi chỉ riêng em và anh, em muốn…
Một nụ hôn dài từ anh cắt ngang lời cô. Những ngày tháng trong trẻo bình yên, sẽ là một phần ký ức dài không thể quên…

Lễ Loy Krathong Thái Lan 2011

Với bầu trời rực sáng được thắp lên từ hàng chục ngàn chiếc đèn lồng, dòng sông lấp lánh với hàng trăm nghìn chiếc thuyền hoa đăng nối nhau trôi theo dòng nước, Vi thầm ước một điều ước và thả chiếc đèn lòng đèn lên trời. Không hề liếc nhìn sang anh, cô nói thoảng nhẹ, như thể cả tâm tư đã theo chiếc đèn lồng bay lên cao:

- Em sẽ rất nhớ anh!

Đáp lại câu nói của Vi, là một vòng tay ghì chặt lấy.

- Em muốn thế này sao?

- Được đứng cùng anh giữa muôn vàn ánh sáng, ước mơ của em được thực hiện rồi. Giờ đến lúc em sống một cuộc sống không có anh.

Người đứng bên cạnh lặng lẽ siết chặt cô hơn, hai người lặng ngắm hàng ngàn ngọn đèn bay trên bầu trời đêm rực rỡ. Anh không biết cô đã ước ao gì, chỉ mong là bước đi của cô sau này, sẽ thật hạnh phúc.


Sau lần đó, anh và cô không còn gặp lại lần nào nữa, anh tiếp tục công việc của mình - một ca sỹ thần tượng.

Rất lâu sau đó, anh hay tin cô Nam tiến và dấn thân vào làng giải trí. Diễn xuất của Vi ổn, với nền tảng kiến thức bài bản được tu nghiệp tại nước ngoài, cùng khuôn mặt diễn tả nhiều cảm xúc. Không mấy chốc mà đã dành được nhiều thiện cảm từ nhiều nhà sản xuất. Nhiều kịch bản hay được gửi đến cô, với mong muốn sẽ có tên cô làm bảo chứng phòng vé. Cô cố gắng, và chăm chỉ, diễn xuất ổn, đời tư trong sạch, chăm làm thiện nguyện… đó là những nhận xét ưu ái dành cho cô gái trẻ.

Khi hay tin, anh có chút bàng hoàng. Cũng như rất nhiều lần khác bắt bản thân mình trấn tĩnh khi nghe tin của Vi. Anh tự nhủ, cô ấy có con đường đi của riêng mình, hai ngành giải trí, hai đầu đất nước, chẳng dễ xâm phạm gì tới nhau.

Công việc của anh vẫn tốt, nếu không nói là quá tuyệt, hơn cả mong đợi của anh ngày đầu vào làng giải trí. Anh có giọng hát hay, một ê-kíp lăng xê hoàn hảo, đời tư của anh trong sạch, khác hẳn với những ca sĩ trẻ hiện nay nhan nhản scandal. Những hợp đồng quảng cáo, những chuyến đi lưu diễn xa, hàng ngàn fan hâm mộ, anh thấy nhiêu đó là quá đủ.

Thảng hoặc, những ký ức về Vi vẫn kéo về, nhưng nhanh chóng, anh bắt tim mình quên đi. Hơn nữa, gần đây, anh cũng khá bận rộn chuẩn bị thu âm bài hát trong phim truyền hình sẽ chiếu dịp cuối năm. Tiền cát xê cao, dù anh chưa biết sẽ là nhạc phim của bộ phim nào, đạo diễn chỉ nói muốn được anh thể hiện bài này. Vậy là hợp đồng được ký, có khó quá đâu, đạo diễn cần anh thể hiện ca khúc, còn ca khúc đó dành cho phim nào, là việc của ông ta.

Một vai diễn mới, không quá khó khăn cho Vi với tạo hình nhân vật này, cũng không quá bất ngờ, khi bản nhạc phim là do anh thể hiện. Vi trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn đặc quánh những toan tính và suy tư.

Dạo gần đây, trên phim trường, Vi hay mang theo cuốn sổ ghi lời bài hát mà anh mới hát. Phóng viên có dò hỏi, Vi trả lời một cách tự nhiên nhất, rằng thấy bản thân yêu thích bài hát này, hơn nữa, lại là quán quân trên bảng xếp hạng nên cô thường xuyên được mọi người trong đoàn làm phim cho nghe. Nhân đó, cô cao hứng khẽ ngân nga vài câu trong bài, như thể phụ họa cho việc rất yêu thích bài hát này.

Kênh tin tức nhanh chóng đưa tin, rằng Vi sở hữu giọng hát khá hay, có thể dấn chân sang cả lĩnh vực ca hát. Liên tiếp các tin nóng sau đó, đạo diễn đài X chính thức xác nhận sẽ dùng bài hát này làm nhạc nền cho tác phẩm truyền hình mới của mình. Cư dân mạng tán thành ý kiến mong có một đêm nhạc nho nhỏ giao lưu giữa đoàn làm phim, diễn viên và ca sỹ thể hiện bài hát, và màn họ mong muốn nhất là anh và Vi sẽ song ca cùng nhau.

Lần lượt ngồi đọc những tin tức, Vi khẽ cười…



Hà Nội, 2014

Anh tắt ti vi, bước ra ngoài. Ban công chiều nay hun hút gió, phòng tập vắng người. Anh chưa hình dung mình sẽ gặp lại Vi ra sao, dù hàng ngày, anh vẫn có thể đọc tin tức về cô.

Hơn ba năm xa anh, chẳng biết cô đã sống ra sao, chỉ biết rằng nỗi nhớ cô vẫn thường trực anh hàng đêm, trong từng lúc anh di chuyển những chuyến lưu diễn dài.

Trước đây, vì anh mà cô không thể có một câu chuyện tình đúng nghĩa. Khi đó, anh là thần tượng mới nổi, sự nghiệp thăng tiến không thể có chút sơ suất nào. Nhưng anh yêu cô, là thật.

Và anh buông lời chia tay cô, cũng là thật.

Công ty quản lý sắp xếp anh vào Sài Gòn khi bộ phim chuẩn bị công chiếu, cũng là chuyện hai bên cùng có lợi, vừa quảng bá về bộ phim, anh lại được dịp hâm nóng tên tuổi của mình.

Anh làm theo quản lý với vẻ mặt bình thản nhất có thể, dù trong tâm anh, mọi luồng lý trí đang loạn nhịp cứ bay vèo vèo.
Với giọng tự nhiên nhất có thể, anh hỏi:

- Cô diễn viên này trông ổn anh nhỉ?

- Thuộc loại có diễn xuất và một cái đầu thông minh đó em. Học diễn xuất chăm chỉ, chọn đúng, đủ kịch bản. Màn song ca này, em có cần trao đổi trức tiếp với cô ấy không? Mà anh nghĩ là nên, để báo chí còn có cái mà viết nhé!

- Dạ!

Suốt chuyến bay dài, anh không nói thêm lời nào, giấc ngủ chập chờn không đủ làm anh tỉnh táo thêm.

Sài Gòn, mùa thu 2014

Báo chí đã chuẩn bị sẵn sàng để không bỏ sót bất cứ hình ảnh nào của hai nhân vật nổi tiếng. Hai bên cùng trao đổi thông tin, góp ý về kịch bản phần giao lưu của anh sau khi đoàn làm phim chia sẻ về bộ phim sắp tới.

Anh và cô cũng trao đổi những thông tin cần thiết cho màn song ca sắp tới. Cô chỉ là diễn viên xuất hiện để song ca cùng ca sỹ chính, làm phần giao lưu thêm sinh động chứ không cần phô diễn kỹ thuật quá nhiều.

Máy ảnh liên tiếp, anh dùng hết sức bình sinh mà nhìn và chào cô như hai người không quen, cô cũng tự nhiên cúi chào và nói vài câu rằng có nghe những bài hát của anh trên bảng xếp hạng. Họ bắt tay, rất nhanh, cười tươi rói trước ống kính và nhận hoa từ ban tổ chức. Buổi nói chuyện diễn ra nhanh chóng, nhưng thừa sức đánh bật những tin tức hot nhất trong ngày hôm nay. Duy chỉ có hai trái tim, không sao dừng thổn thức, những gì đã từng có, đâu nói quên là quên.

Trong phòng tập, anh và cô không hề trò chuyện ngoài việc trao đổi cách di chuyển, phối hợp khi lên sân khấu. Buổi trình diễn cũng đến, chỉ có tiếng hò reo của fan, của tất cả những người hâm mộ cả hai. Họ hào hứng với màn song ca đặc biệt giữa nữ diễn viên chính và nam ca sỹ thể hiện nhạc phim. Không ai biết người trong cuộc, tâm trí họ trôi về đâu.

Anh nghe được cả tiếng tim mình nức nở, những ngày rất lâu rồi khi anh lặng lẽ để cô rời xa mình, rời xa mối tình đầu trong trẻo, dưới bầu trời đêm Bangkok sáng rực ánh đèn hoa đăng.

Anh nắm lấy tay cô, mềm mại, như trước kia vẫn vậy, những khoảnh khắc thời gian xa nhau hun hút kéo dài trong ánh mắt. Phía dưới fan hò hét dữ dội không ngừng. Cả rừng khán giả hô vang tên của cả hai, họ phấn khích với màn song ca này.

Tay cô mềm trong tay anh, còn anh cũng để tâm trí trôi về những ngày xa xưa. Khi anh và cô chỉ là học sinh ở trường đại học, những năm tháng xưa cũ, luôn ám ảnh anh hàng ngày hàng giờ.



Khi được phát hiện sau một cuộc thi ca hát, anh nhanh chóng được nhiều hãng sản xuất mời ký hợp đồng lăng xê trở thành ca sỹ thần tượng. Hợp đồng hà khắc, không fan nào lại muốn ca sỹ thần tượng của mình đã có một cô gái ở trong tim. Họ luôn mong ca sỹ mình yêu thích ở trạng thái độc thân, để mãi mãi có thể ôm ấp những hy vọng như với bao thần tượng khác.

Cô chấp nhận, và luôn luôn là như vậy, không chút do dự. Cô nói, chỉ cần anh được đi trên con đường rực rỡ, cô sẽ làm tất cả. Ngay từ đầu, là anh không tốt, đã để cô không có một chút danh phận nào trong mối quan hệ giữa anh và cô.

Màn trình diễn kết thúc, trong khi khán giả vẫn không ngừng hò reo cổ vũ, cô và anh giao lưu một chút theo kịch bản sẵn có, rồi nhận hoa từ khán giả.

Sau cánh gà, có giọt nước mắt rớt, rất nhanh.

- Cớ chi em vào ngành giải trí?

- Để được đứng bên anh mà không mỏi mệt!

- Cớ chi em hao công tốn sức chỉ vì anh?

- Vì anh là người duy nhất biết câu trả lời.

- Hà cớ gì?

- Em trân trọng những gì trái tim em mách bảo, em yêu anh và không cần người khác gọi tên mối quan hệ ấy, chỉ mình em biết là đủ rồi!

Cô im lặng bước nhanh vào phòng thay đồ sau một tràng nói dài, trước khi có ai đó nhìn thấy. Còn anh, cũng chết trân tại chỗ.

Suốt những năm qua, vẫn là cô vì anh.

Sài Gòn, những ngày cuối năm

Cô nâng niu tấm ảnh chụp chung với anh tên tay. Trước kia, tình yêu ngắn ngủi suốt tháng năm học trò trong trẻo, anh buông lời chia tay trước khi dấn thân vào con đường ca hát.

Ở đó, anh sẽ tỏa sáng với giọng ca của mình, sẽ có những hợp đồng béo bở, những chuyến lưu diễn dài ngày, những fan hâm mộ cuồng nhiệt. Cô cũng chấp nhận, bởi cô không sở hữu giọng ca trời phú, nhưng lại được ban tặng một trái tim sy tình quá đỗi.

Yêu anh, cô ôm những lo sợ phập phồng nên đành rời xa anh, cho anh toàn tâm toàn ý vào sự nghiệp. Bao năm qua cố tình theo đuổi những thứ mình thực sự không thích, ép bản thân nạp vào đầu những điều mình không yêu thương, để rồi khi đạt được, lòng cô chẳng chút vui.

Giới giải trí đầy thị phi, cô có cố gắng, cô chọn đúng thời điểm, cô có tham vọng nổi tiếng, dù chỉ để đổi lấy một lần đứng cùng anh trên sân khấu. Nghe thật nghiệt ngã, và không có thật. Chỉ có nỗi tiếc nuối vẫn tồn tại. Là vì yêu, và tình yêu sai khiến hết thảy. Cô chấp nhận rời xa anh rồi, sao còn vương vấn những điều không đâu, để cố dấn thân vào một cuộc chạy đua mà bản thân không mong muốn. Vẫn là những điều đẩy cô và anh xa hơn, ngay từ đầu đã là như vậy.

Xếp tất cả tâm tư của mối tình đầu vào tim. Gửi tin nhắn cảm ơn chân thành nhất tới người quản lý của mình. Cô mang hành lý và rời đi.

Anh gập nhanh laptop. Tin cô rút lui khỏi ngành giải trí đang là tâm điểm trên trang nhất mọi tờ báo. Bên công ty quản lý trả lời nhẹ nhàng, gọn ghẽ: cô muốn chuyên tu sâu hơn ở nước ngoài, không hẳn sẽ rút lui hoàn toàn, nhưng cũng không ấn định ngày cô quay lại. Nhạc phim do anh thể hiện, bộ phim cuối cùng cô thủ vai chính, màn song ca cùng anh, giải nghệ. Không ai thắc mắc về tất cả những điều này, duy anh là đã biết: nó là một cái kết được báo trước.

Anh lùi lại quá khứ, bao lâu rồi anh mải mê theo những điều xa lạ, bao lâu rồi anh không tự cho mình một giây phút làm theo trái tim mình, rằng, từ bỏ cô là điều không dễ dàng gì. Anh cũng từng quen rất nhiều người, nhưng toàn là thị phi, chưa lần nào là thật lòng cả.

Quá khứ lại trở về. Anh nghe tim mình vỡ vụn, lần thứ hai, cô rời xa anh, thực hiện lời hứa trước kia. Anh lao vào viết như điên, cảm xúc dành trọn cho Vi, mối tình đầu trong trẻo của mình, bài hát này là dành riêng cho người ấy.

“Dù em có nghe thấy những lời anh nói hay không?
Anh chỉ muốn nói rằng anh vẫn luôn nhớ và yêu em.
Dù không bên nhau, nhưng được yêu em, với anh cũng là một hạnh phúc lớn lao
Hãy tha thứ cho anh, từ những điều xưa cũ…”

Tình yêu quả là điều kỳ diệu, khi người ta sẵn sàng làm tất cả vì nó không chút do dự. Năm xưa rời xa anh, là cô tự nguyện và giờ cũng không cần gì hơn nữa.

- Em từng ước sẽ ở đây và trồng những đóa hoa.

- Anh sẽ cùng em đi gom hoa về cắm mỗi sáng sớm, sẽ bước cùng với em những ngày mưa, bên em những ngày nắng, san sẻ cùng em rất nhiều những nỗi đau…

MV kết thúc bằng cảnh quay lãng mạn của anh và diễn viên nữ bên vườn hồng tỏa hương bát ngát trong giai điệu bài hát ngân vang. Có nhiều cô gái đã khóc khi thấy cảnh này, một MV ấn tượng do anh tự sáng tác và lên ý tưởng kịch bản.

Duy chỉ có một cô gái là cười, cười rất lâu. Cô nhớ rằng, trái tim mình trao cho một người, và chỉ người ấy.

Năm tháng sẽ qua đi, đây có phải một lời hứa hay không, cứ để tương lai tự trả lời.



Bangkok, 4 năm sau đó

- Chào cô, tôi mang hoa đến…

- Ở đây trồng hoa, không mua hoa.

- Nhưng hoa này chỉ dành cho người trồng.

Bó hồng rực đỏ trên tay người con gái, niềm vui vỡ òa trong ánh mắt. Là tình yêu, vẫn là tình yêu đưa người ta xa nhau, rồi lại quay về với nhau, theo rất nhiều nghĩa khác nhau.

Tôi đã làm tròn nghĩa vụ của một người quản lý, dù chỉ sánh bên cô ấy một quãng thời gian rất ngắn trong tình yêu dài đằng đẵng của cô ấy. Chúc em hạnh phúc!

Blog Truyện ngắn
Truyện ngắn sưu tập từ nhiều nguồn khác nhau.

(Truyện ngắn hay) Cuộc sống này, rất dễ để bắt đầu một điều gì đó, nhưng quá khó để kết thúc cho những điều cần thiết, để đến khi chấm dứt được rồi, thì lại thấy lòng buồn vô hạn mãi không nguôi….

Nghỉ việc. Thất nghiệp. Có thể nói đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trên đời của tôi. Đơn giản vì tôi sẽ không phải dậy sớm lúc 6 giờ để trang điểm cho thật đẹp, ăn mặc tung tẩy rồi đến cơ quan ngồi sửa lỗi bài viết cho tới 8 giờ tối, hay có lúc phải lặn lội tìm ý tưởng cho tới 2-3 giờ sáng rồi đưa lại cho sếp dù trong lòng biết rõ những ý tưởng này sẽ không được mua. Làm quảng cáo mà, cái đầu lúc nào cũng phải suy nghĩ. Thế nhưng, lí do lí trấu là vậy, còn có một lí do sâu bên trong hơn nữa, là bởi vì… tôi không thể đối diện với An được nữa.

Đôi khi, hạnh phúc cũng giống như những sợi mưa, gần ngay trước mặt nhưng chẳng thể nào với tay chạm tới…

Chiều thứ bảy, tại Xcafe.

Tôi lặng lẽ nhìn mưa tung bay trắng xóa ngoài cửa sổ, bất giác lấy tay hí hoáy nghịch ngợm viết vài dòng trên ô cửa kính. Tiếng nhạc guitar hòa tan vào màn mưa khiến tôi bỗng cảm thấy trống rỗng vô hạn mà không rõ lí do. Tôi nhìn cảnh sắc xung quanh, cách đây 4 năm, vào lúc tôi 18 tuổi, lần đầu tiên đặt chân đến Xcafe này, tôi đã biết tôi thuộc về nơi này. Với bất kì ai quen thân với tôi, tôi đều dẫn họ tới đây. Chẳng vì thức uống hay thức ăn ngon, chẳng vì không gian đẹp hay giá rẻ, chỉ vì tôi cứ thích ngồi lì ở đây, vậy thôi. Tôi thích nhìn những chiếc đồng hồ bản to treo khắp quán. Tôi thích nhìn thời gian trôi chậm lại, để tôi còn kịp biết mình đang sống và kịp tận hưởng. Có một thời gian tôi cứ nghĩ mình sẽ “đóng đô” ở Xcafe hoài, và tôi cũng chẳng muốn về nhà, đi học hay đến nơi làm việc. Ấy vậy mà, tôi đã không đến đây được 3 năm rồi. Cuộc sống này, đúng là chẳng ai đoán trước được chuyện gì. Bất giác anh nhìn tôi, mỉm cười:

- Em vẫn “tự kỉ” như ngày xưa, nhỉ?

- “Tự kỉ” như vậy mà vẫn có người đòi đi café chung đấy, ghê chưa?

Anh bật cười trước câu pha trò của tôi, dù tôi biết chúng nhạt như nước ốc. Tôi nhìn anh, anh vẫn vậy, vẫn nụ cười đẹp lạnh lẽo nhưng lại sở hữu vẻ thân thuộc khiến bao cô gái nao lòng, chỉ có điều, anh sở hữu thêm vài cọng tóc bạc xen lẫn, mà người ta hay gọi là “tóc muối tiêu” mà thôi. Anh nhăn mặt:

- Em làm gì nhìn anh ghê thế? Chắc là do anh… đẹp trai quá phải không?

- Anh nhìn lại mình đi! Tôi bĩu môi. Em không có… mê trai đến như thế đâu, em chỉ thích… “cái đẹp” thôi.

- Em với An dạo này sao rồi?

Câu nói của Quân khiến tôi đang uống ngụm nước Mojito bất giác ho sặc sụa. Từ vị trí ngồi đối diện, anh chuyển sang chạy đến ngồi cạnh tôi, vỗ về tôi khỏi cơn sặc bất ngờ ấy. Anh lúc nào cũng vậy, luôn chu đáo nhiệt tình như thế, nên đã có lúc tôi từng “say nắng” anh, nhưng tôi chẳng hề nói ra. Chỉ biết âm thầm van xin anh rằng, anh đừng đối tốt với tôi như thế này nữa, bởi điều đó khiến tôi thật sự khó xử…


Tôi biết Quân trong một tối đêm mưa lạnh, khi tôi và An đi pub và ngồi chung bàn với anh vì xung quanh đã quá đông. An và tôi 21 tuổi, còn Quân 25 tuổi. Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, anh đã gây ấn tượng trong mắt tôi bởi vẻ chín chắn, đường hoàng và nhiều tâm sự. Cả ba chúng tôi đều trò chuyện với nhau rất vui, bởi đơn giản vì cả ba đều làm chung ngành quảng cáo và có những chuyện chỉ những người trong ngành mới có thể san sẻ với nhau được.

Thời gian sau đó, tôi và Quân gặp nhau nhiều hơn. Càng nói chuyện với anh, tôi lại càng cảm thấy chúng tôi “hợp cạ” với nhau lạ. Anh là trưởng phòng dự án ở một công ty quảng cáo lớn nên dĩ nhiên, kiến thức của anh rất nhiều và có thể bảo ban chỉ dạy cho tôi cả ngày mà tôi không cảm thấy chán. Anh lại sở hữu vẻ đẹp nam tính, nhưng lại rất nhẹ nhàng với phụ nữ. Cái sự “chất lừ” ấy tôi nghĩ sẽ khiến bất kì cô gái nào cũng phải “say” anh như điếu đổ, nhưng ngoại trừ tôi. Đơn giản vì, tôi đã có người yêu – là An. Và anh, suy cho cùng cũng chỉ là một người anh trai hơn tôi 4 tuổi, không hơn không kém, anh cũng luôn luôn vun đắp tình yêu của hai chúng tôi – giữa tôi và An. Anh tư vấn tôi cách chọn quà Noel cho An, rồi anh còn giúp An thực hiện những “màn kịch” xin lỗi khi tôi giận dữ An một điều gì đó. Những chuyện ấy, tôi đều biết hết, tôi cảm kích anh thì nhiều, mà chẳng biết phải báo ơn anh thế nào cho phải…

Một thời gian sau, An đi Mỹ. An chớp cơ hội được làm việc tại một công ty quảng cáo mà An đã từng mơ ước từ khi mới vào ngành. Tôi hiểu những gì An mong muốn, những tham vọng ngùn ngụt lửa nhiệt huyết chứa trong anh. Và tôi chỉ biết ủng hộ anh, thế thôi. Chỉ có điều, ngày tôi tiễn An ra sân bay chính là ngày sinh nhật tôi, nhưng An đã quên mất đi từ lúc nào rồi không hay. Tôi không giận An, vì thế thì trẻ con quá, và tôi nghĩ, đôi khi An cũng không quan tâm vấn đề này cho lắm. Suy cho cùng, có những lúc tình yêu không phải là tất cả, mà thành công và địa vị đôi khi còn khiến con người ta cảm thấy thỏa mãn hơn nhiều…

Chiều hôm ấy, tôi lăn về góc phòng gặm nhấm nỗi buồn dâng lên tới tận mí mắt. Dù cố gắng tỏ ra như không có chuyện gì, nhưng tôi lại chẳng thể vác cái thân xác nặng nề này lên để đụng tay vào bất cứ thứ gì. Bỗng tôi nhận được điện thoại của anh – là Quân. Nghe giọng anh qua máy điện thoại mà tôi bỗng bật khóc, nước mắt cứ thế mà rưng rức chảy:

- Em muốn đi đâu không?

- Đi đâu là đi đâu hả anh? Hôm nay em đang rất mệt.

- Vậy để anh mua cháo cho em ăn nhé. Dù sao hôm nay anh cũng đang rảnh. Cuối tuần mà…

- Thôi, anh lo mà đi chơi với người yêu đi, cứ quan tâm em hoài anh sẽ bị ế đấy!

- Không sao đâu em, anh còn trẻ mà, mới có 25 chứ mấy, mà bây giờ đàn ông cưới vợ muộn lắm, em yên tâm… Anh cũng đẹp trai nữa mà. Haha.

Tôi bật cười. Anh đúng là một người thừa tự tin nhất mà tôi từng gặp. Vậy mà, những câu pha trò của anh lại khiến tôi cảm thấy nỗi buồn như vơi đi một nửa. Bỗng chốc, tiếng chuông cửa reo vang, tôi mở cửa, là Quân, trên tay anh là bó hoa lưu ly đẹp lạ lùng. “Chúc mừng sinh nhật”… Anh mỉm cười nhẹ nhàng nói với tôi.

Tôi biết, Quân có tình cảm với tôi, dù anh chưa từng nói lời yêu thương nào, và cũng không có bất kì cử chỉ nào quá đà hay sỗ sàng mà khiến tôi nghi ngờ hay khó chịu. Tôi biết anh tôn trọng mối quan hệ giữa tôi và An. Mỗi lần trò chuyện với anh, tôi thấy lòng tôi nhẹ nhõm lạ thường. Chỉ cần nhìn khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, tôi cảm thấy thoải mái mà không cần phải diễn kịch hay gồng mình. Dường như với anh, mọi chuyện của tôi đều rất nhỏ nhặt. Từ chuyện tôi thay việc như thay áo, gặp ông sếp già “dê xồm” khó tính nên đuổi việc, đi đường bị cướp giữa ban ngày hay mâu thuẫn với mấy đứa em gái. Và cả, có những lần, tôi tâm sự với anh về An. Tôi kể cho anh nghe về những ngày đầu tôi gặp An, những mơ mộng khi tôi ở bên An, và cả những đau xót khi tôi biết An không như tôi nghĩ, dù cho tôi và An luôn cố gắng mở rộng lòng ra và chấp nhận những khuyết điểm của đối phương, nhưng sao vẫn thấy mọi thứ khó khăn quá.


Mỗi lần như vậy, Quân không khuyên nhủ tôi bất cứ điều gì, Quân chỉ nói rằng anh tôn trọng quyết định của tôi, vì dù sao, đó cũng là cuộc sống của tôi, và anh tin tôi biết rõ điều gì tốt cho mình. Đôi khi, người ta tâm sự với nhau không phải chỉ để xem xét cái này đúng, cái này sai hay cần làm cái này, cái nọ, mà chỉ để ngồi ở cạnh nhau và thấy lòng nhẹ lại, thế thôi.

Tiếng cười nói của những cặp đôi bước vào quán Xcafe này khiến tôi bỗng dưng tỉnh lại sau một chuyến bay dài đi qua kí ức. Quân nhìn tôi, mỉm cười rồi tiến ra chiếc đàn piano ở phía trước. Ngón tay anh lả lướt trên phím đàn, khuôn mặt anh nhìn vô định vào không trung, rồi lại nhìn về phía tôi. Tôi bất giác, đỏ mặt ngại ngùng…

“Tình đã không còn đẹp như đôi ta bên nhau hôm nào.
Hạnh phúc ta theo thời gian trôi xa mãi mãi,
Tiếc nuối bao nhiêu kỉ niệm ngày mình bên nhau.
Để đến hôm nay kề bên mà sao người ơi,
Khoảng cách như thật xa xôi không ai nói gì.
Chỉ có không gian lặng im chợt nhận ra đã quá lâu,
Ta không nhìn vào đôi mắt nhau….”

Những cơn mưa bắt đầu rơi nặng hạt. Tôi nhìn ra màn mưa trắng xóa, rồi bất giác tôi thấy mắt anh đẫm nước, long lanh như chực chờ, nhưng anh không hề khóc. Đôi mắt buồn vô hạn cứ quấn lấy giọng hát trầm khàn ấy. Có lẽ, đã rất lâu rồi tôi mới thấy anh có nhiều cảm xúc đến như thế.

Cách đây 3 năm, tức là lúc ngày chúng tôi vừa biết nhau, gia đình Quân vừa phá sản vì bố của anh làm ăn thua lỗ. Ngày hôm đó, khi tôi, An và anh gặp nhau, tài sản nhà anh đã bị niêm phong chờ xử lý, anh chỉ còn tay trắng. Ngày hôm đó cũng là ngày đầu tiên anh biết bia rượu là gì. Không lâu sau đó, bố anh qua đời vì không chịu nổi áp lực. Rồi mấy tháng sau, mẹ anh bỏ anh để đi theo một người đàn ông khác. Những lúc ấy, anh bảo rằng nếu không có tôi luôn ở cạnh anh, chắc có lẽ anh sẽ không được điềm tĩnh như bây giờ, và cũng sẽ chẳng bao giờ nở thêm một nụ cười một lần nào nữa… Thực ra, trên đời này, người ta cô đơn không phải bởi vì không có ai bên cạnh, mà là không tìm được người phù hợp để ở cạnh. Và anh, có lẽ cũng nằm trong một số trường hợp như thế… nhưng thật may mắn vì lúc ấy, có tôi bên anh.

Tiếng đàn dứt. Quán lặng đi. Tiếng ồn ào lại bắt đầu trở lại. Anh mỉm cười nhìn tôi rồi tiến lại phía bàn chúng tôi ngồi ban nãy. Nhìn anh khuấy đều ly café, tôi tinh nghịch chọc anh:

- Anh cứ đẹp trai thế này, cứ đánh piano hay đến thế này, cứ nhẹ nhàng đến thế này, mấy cô gái kia đang chuẩn bị xin nộp đơn làm người yêu của anh hết đấy!

- Vậy cơ à? Anh nghĩ mình không được phúc phần đó đâu.

- Này này, anh cứ như thế ế già thì em làm sao an tâm cho được!

- Thì em lo cho anh suốt đời đi!

- Không thể được!

- Vì sao?

- Vì em và An là một cặp!

- Vậy à? Anh đùa thôi! Làm sao có chuyện ấy được em nhỉ? Chúng ta là anh em tốt mà, phải không?

Quân bật cười ha hả, rồi bất giác nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi bối rối, vội tìm cách quay mặt đi ra chỗ khác. Anh đưa cho tôi một cuốn sổ, in hình một ngôi sao rõ to. Anh nhấm ngụm café rồi nói với tôi:

- Anh tặng em cuốn sổ này. Đây là cuốn sổ anh tự thiết kế đấy! Một ngôi sao rất gần nhưng lại rất xa, rất đẹp nhưng chẳng thể chạm tới, em ha!

- Anh nói nhảm không hà!

- Ừ, ấy vậy mà cũng có người chịu nghe anh nói nhảm đấy!. Ngày mai anh bay sang Sing rồi em à, lần này chắc anh qua định cư ở đó luôn, vì nơi này chắc có lẽ cũng không ai cần anh nữa!

Anh bật cười, nụ cười buồn. Tôi vỗ vai anh, rồi buông thêm vài câu bông đùa. Tôi bỗng thấy mắt mình cay cay, nhưng giấu đi để anh không biết. Đồ ngốc, sao lại không có người cần anh cơ chứ. Tôi vẫn tỏ vẻ như không có gì, anh chào tạm biệt tôi rồi ra về, tôi cứ nhìn theo bóng anh xa dần, rồi mất hút vào khoảng không…

Tôi ngồi ở quán một mình. Tiếng đàn lại da diết vang lên. Nhưng dĩ nhiên, lần này tiếng đàn đã thuộc về người khác. Ly café anh uống vẫn chưa hết, cuốn sổ ngôi sao anh để lại, và cả những tàn thuốc còn dang dở. Lòng tôi mãi thôi không nghĩ về anh, tôi nhớ tiếng đàn của anh, giọng hát trầm khàn ấy, và cả nụ cười thân quen hôm nào… Anh quá tốt với tôi, nhưng tôi chẳng thể nào đáp lại tình cảm ấy, dù cho tôi có đã lỡ yêu anh, dù cho tôi có không chắc chắn về tình cảm của mình…

Tôi nhớ về An, về cái ngày tôi tiễn An ra đi, và An cũng đã xa tôi mà đi mãi. Tôi cũng nhớ khoảnh khắc mà An trao tôi nụ hôn vào đúng ngày hôm ấy, nhưng rồi đó cũng là món quà cuối cùng. Bởi chỉ một năm sau, trên Facebook An, An đã cặp kè một người con gái khác… Một cô gái xinh hơn, giỏi hơn và hay cười hơn tôi…

Tôi nhớ về những ngày đầu cả tôi, An và Quân gặp nhau, về những khoảnh khắc chúng tôi ở bên nhau. Cuộc gặp gỡ khởi đầu cho mọi thứ, nhưng cũng kết thúc cho mọi sự. Cuộc sống này, rất dễ để bắt đầu một điều gì đó, nhưng quá khó để kết thúc cho những điều cần thiết, để đến khi chấm dứt được rồi, thì lại thấy lòng buồn vô hạn mãi không nguôi…

Ngoài trời, mưa vẫn rơi rả rích… Và chỉ còn tiếng mưa ở bên tôi…
Blog Truyện ngắn
Truyện ngắn sưu tập từ nhiều nguồn khác nhau.

Người ta hỏi cô: “Em còn nhớ anh không?

Cô trả lời: “Em đã quên anh, tình yêu trong em đã chết, mọi nỗi đau đã qua đi, giận hờn không còn nữa. Chỉ còn lại khoảng trống thôi anh à.

Người ta bảo: “Nếu vậy thì anh sẽ buồn lắm”.

Cô không nói gì, lặng lẽ nhấn nút kết thúc cuộc gọi. Cô ngồi bất thần tự hỏi, tại sao thời gian đã lâu vậy rồi mà cô không thể nào quên được người đó. Cô đau đớn khi nhận ra lúc này, trên môi cô còn vương lại chút gì mặn chát…

Một mình trong phòng vắng, cô nhớ lại tình yêu xưa, tình yêu đầu tiên với bao dư vị của niềm vui, hạnh phúc và cả nỗi đau ngọt ngào. Cô chợt liên tưởng đến những cái nắm tay thật chặt, những nụ hôn cháy bỏng, những ước mơ về tương lai mà cô từng xây đắp. Để rồi, cùng song hành với nỗi nhớ hôm nay đang dày xéo là những giọt nước mắt chực tuôn trào trên gương mặt.

Ký ức vẫn cứ thế ùa về. Cô nhớ về ngày hôm đó…

CHÚNG TA NỢ NHAU MỘT LỜI XIN LỖI

Vì là ngày đầu tuần nên cô quyết định đi làm sớm hơn một chút. Gần tới công ty thì một cơn mưa bất chợt đến, cũng như bao người khác, vội vàng tìm cho mình một chỗ tránh mưa. Và ghé quán cà phê bên đường là lựa chọn thú vị nhất. Cô vào quán, chọn một góc đủ để thả hồn mình theo giai điệu du dương của những bản nhạc.

Đang nhâm nhi cốc sữa nóng thì anh đột nhiên xuất hiện trước mặt với câu nói: “Lớn thế này rồi, em vẫn còn uống sữa? Như vậy, bao giờ mới lấy được chồng? Quán đông người quá, em cho anh ngồi chung bàn với nhé!”.

Cô bất ngờ trước những lời nói của người đàn ông lạ mặt. Chưa kịp phản ứng gì thì cô bắt gặp ánh mắt sâu hút của anh. Cô cứ thế im lặng, suy tưởng.

Sau phút giây xao động đó, cô trở về với thực tại. Cô thấy ghét gã trai này, vì chỉ mới đây thôi gã dám buông lời trêu chọc cô.

Buông thõng ánh mắt ra xa và lạnh lùng đáp: “Cứ tự nhiên, quán này đâu phải của tôi”.

Anh ngồi xuống, không nói gì thêm nữa và gọi cho mình một tách cafe. Chợt điện thoại anh reo vang, rồi anh đứng dậy chào cô và mất hút trong cơn mưa đang nặng hạt.

Cuộc gặp gỡ bất chợt đem lại những cảm xúc mong manh cho riêng mình cô cuối cùng cũng qua đi. Những cảm xúc cứ nhạt dần, trôi vào quên lãng…

Theo từng nhịp chảy của thời gian cô vẫn vô tư, hồn nhiên và cũng không còn nhớ gì tới anh nữa. Thế nhưng, cuộc đời hình như là sự trùng hợp không ai có thể cưỡng lại được. Với cô sự trùng hợp đó, đã cho cô bắt đầu một tình yêu đẹp, nhưng cũng đầy nước mắt.

Khi đó, công ty cô có một hợp đồng quan trọng trong lĩnh vực du lịch. Cô được giao toàn bộ trách nhiệm trong việc gặp gỡ đối tác cũng như lên kế hoạch công việc. Cô hào hứng với công việc này. Cô nhấc máy:

- Alô, xin hỏi đây có phải số máy của công ty X không ạ?

- Vâng! Xin lỗi, cô là ai?

- Tôi là Thiên Kim, nhân viên tư vấn dịch vụ du lịch. Công ty anh có đặt một tour du lịch ở chỗ tôi. Tôi muốn hẹn gặp anh để trao đổi.

- À, vậy chiều nay khoảng 4h chúng ta gặp nhau ở quán cafe đối diện công ty tôi nhé.

- Vâng, chào anh.

Chiều hôm đó, cô đến sớm hơn giờ hẹn và đợi. Điện thoại của cô chợt reo vang.

- Alô.

- Chào cô, cô đã đến chưa?

- Tôi đang ở chỗ hẹn.

- Tôi thấy cô rồi.

Trong phút chốc, hình như hai người nhận ra nhau. Họ nhận thấy có cái gì đó vừa lạ, vừa quen, vừa rất thân thiết ở người đối diện. Nhưng không ai dám nói.

Cô chủ động lên tiếng:

- Chào anh, mời anh ngồi. Anh gọi đồ uống đi, và chúng ta cùng trao đổi công việc nhé.

Cuộc trao đổi diễn ra tốt đẹp hơn những gì cô nghĩ. Và như vậy, có nghĩa là cô đã thành công trong hợp đồng lần này. Nhưng điều làm cô vui hơn, đó là cô đã tìm được cho mình một người bạn.

Những ngày sau đó, anh luôn gọi điện, nhắn tin cho cô. Rồi họ hẹn hò. Họ hứa hẹn cho một tình yêu đẹp mãi. Cả hai người luôn cảm thấy hạnh phúc với những gì mình đang có. Cô nhớ, có lần anh nói với cô: “Dù thế giới này có thay đổi như thế nào, vạn vật có thay đổi ra sao thì anh vẫn luôn yêu em. Cô bé của anh ạ!” Cô hạnh phúc vì điều đó. Tựa đầu vào vai anh, cô khẽ nói “Em cũng thế, em sẽ mãi yêu anh…”

CHÚNG TA NỢ NHAU MỘT LỜI XIN LỖI

Giọt nước mắt bỗng rớt xuống tay nóng hổi. Cô giật mình trở về thực tại. Cô cười nhẹ nhàng trong nước mắt. Cô xót xa khi ý thức được rằng, tất cả những thứ đó giờ chỉ còn trong hồi ức. Còn giờ đây, anh của cô, tình yêu của cô đã đi xa rồi. Tại sao ư? Cô không hiểu.

Cô chỉ nhớ rằng, mùa thu năm đó, buổi tối hôm đó – ngày sinh nhật cô.

- Em à. Chúc mừng sinh nhật em - Anh đưa cho cô bó hoa hồng rực rỡ.

Cô cười hạnh phúc nói: “Chúng mình đi đâu chơi anh nhé”.

- Ừ. Anh sẽ đưa em đi.

Cô gái đang yêu hạnh phúc đến tột độ, khi được cùng người mình yêu tay trong tay dạo phố. Đây là, sinh nhật đầu tiên cô đi cùng một người con trai, mà người đó chính là người mà cô nguyện sẽ cùng đi hết con đường tương lai còn lại. Cô thấy yêu cái ngày ý nghĩa đó. Yêu cái mùa thu dịu nhẹ đó.

Những cơn gió vẫn thổi nhẹ nhàng làm mơn man da thịt. Đang ngập chìm trong hạnh phúc, cô bỗng giật mình với cái nắm tay thật chặt của người con trai ngồi bên cạnh. Anh nói:

Anh từ giã cõi đời về với cõi vĩnh hằng khi chưa thể nói với cô thêm một lời xin lỗi… (Ảnh minh họa)

- Em, anh xin lỗi em vì tất cả. Anh xin lỗi, anh không thể bên em như lời anh đã hứa.

Cô im lặng. Cô bất ngờ. Cô đau đớn. Cô không tin vào những gì tai mình nghe thấy.

- Anh, anh đang nói điều gì vậy? Chẳng phải hôm nay là sinh nhật em sao anh?

- Thiên Kim à, anh chỉ muốn nói với em một điều. Đó là hãy tha lỗi cho anh. Những gì ngày qua anh đã dành cho em là sự thật, nhưng bây giờ… Em, em hãy tha lỗi cho anh. Anh đưa em về nhé!

Cô òa khóc nức nở như một đứa trẻ lên ba. Những gì mà cô tận hưởng ngày qua chỉ còn lại ở hai từ xin lỗi thôi sao?

- Anh cho em lý do đi. Tại sao lại vậy anh? Em đã làm gì sai?

- Không, em không làm gì sai hết. Là do anh đã không giữ lời hứa. Anh đã sai.

- Có ai đó đã thay thế vị trí của em rồi sao anh?

- Anh đã quá nhẫn tâm phải không em? Anh xin lỗi.

Cô không muốn nghe thêm lời nào từ anh nữa, cô bỏ chạy. Chạy trốn tất cả. Trong đầu cô lúc này đang vang lên những dư âm ngọt ngào của lời yêu và tất nhiên là cả những xót xa cho một tình yêu đã tan vỡ.

Cô lang thang trên những con phố lâu thật lâu, nước mắt đã chảy không biết bao nhiêu cho thỏa nỗi lòng. Người đó đã đến và đi qua cuộc đời cô tựa như một cơn gió thoảng. Nhẹ nhàng đấy, nhưng cũng lạnh buốt đến tận con tim.

Cô mở cửa phòng, nhìn vào màn hình điện thoại, nhấn vào mục danh bạ tìm đến số có lưu tên là honey, cô khẽ nhấn nút delete. Xóa hết những gì không còn thuộc về cô nữa. Đã 12h đêm, đêm nay không một cuộc gọi, không một tin nhắn chúc ngủ ngon. Vậy là, người đó đã đi qua cuộc đời cô như thế.

Mối tình đầu đã khiến trái tim cô băng lạnh đi. Cô thấy hận người cô đã yêu say đắm. Kể từ sau ngày chia tay, cô luôn đặt ra cho mình những nguyên tắc thép kể cả trong công việc và tình cảm để nhắc nhở mình không tái phạm một sai lầm nào nữa.



Còn anh, sau cái đêm hôm đó, anh nhập viện. Anh mắc bệnh ung thư. Căn bệnh mà anh biết không thể nào chữa khỏi được. Anh đau khổ khi biết rằng, mình sẽ không thể đi chung đường với người con gái ấy, không thể bảo vệ người con gái ấy và đau khổ hơn là không thể cho người con gái ấy một gia đình trọn vẹn như cô từng mơ ước. Anh lặng lẽ dằn vặt mình trong đau đớn.

Thiên Kim cũng chính là mối tình đầu của anh. Anh yêu sự trong sáng, thuần khiết pha chút tinh nghịch nơi cô. Quyết định chia tay, anh mong cô có thể tìm được một hạnh phúc thực sự.

Ngày nào anh cũng viết nhật ký cho cô. Cái tên Thiên Kim luôn hiện hữu trong trái tim người con trai ấy. Vẫn là nét bút thân thuộc.

“Công chúa của anh. Em biết không, với anh, em là tất cả. Anh xin lỗi vì đã không thể làm em hạnh phúc. Nhưng em à, em hãy tin anh, hãy tin tình yêu hôm qua anh dành cho em là sự thật và tình yêu đó sẽ còn mãi ở trong anh. Nếu em đọc được những dòng chữ này, thì hãy tha thứ cho anh, em nhé! Nếu có kiếp sau, anh xin được yêu em mãi mãi”.

Thời gian trôi đi, thể xác người con trai ấy ngày càng trở nên héo mòn. Biết mình không thể kéo dài thời gian thêm nữa, anh nhấc điện thoại lên. Tìm đến tên Thiên Kim và anh gọi.

- Em đấy à, em còn nhớ anh không?

- Em đã quên anh, tình yêu trong em đã chết, mọi nỗi đau đã qua đi, giận hờn không còn nữa. Chỉ còn lại khoảng trống thôi anh à.

- Nếu vậy thì anh sẽ buồn lắm.

Tút, tút, tút… Những âm thanh vang lên kéo dài buồn bã.

Cô đã tắt máy, cô khóc và anh cũng khóc.

Chiếc điện thoại rời khỏi bàn tay của anh. Anh từ giã cõi đời về với cõi vĩnh hằng khi chưa thể nói với cô thêm một lời xin lỗi.

*

Một tuần sau ngày anh mất, một người bạn của anh đưa cho cô cuốn nhật ký của anh. Cô cầm và đọc. Một cảm giác tội lỗi dâng tràn tâm hồn cô. Trong lúc anh cần cô nhất thì cô lại vô tâm bỏ mặc. Cô đã giận anh, không nói đúng hơn là cô đã hận anh. Hận anh chỉ vì ngày hôm đó, đã nói với cô lời chia tay để đi yêu thương một người con gái khác. Cô giận chính bản thân mình đã không tìm hiểu mọi việc thật kỹ càng, để rồi đánh mất đi tình yêu. Nước mắt cô cứ thế lăn dài trên má.

Lặng lẽ đến bên mộ anh với một bó hồng, cô đặt nó xuống, lần này cô không khóc. Chỉ đứng ngắm nhìn di ảnh của anh, một gương mặt hiền hậu, thông minh – người cô đã yêu và rất yêu. Cô nói với anh. “Anh, em yêu anh. Em mãi yêu anh. Chúng ta đã nợ nhau một lời xin lỗi”.
Blog Truyện ngắn
Truyện ngắn sưu tập từ nhiều nguồn khác nhau.

- Thứ gì anh cho là hạnh phúc nhất của con người?
- Chẳng gì cả.
- Tại sao? - Vì thứ hạnh phúc nhất con người ta không bao giờ với tới được. - … !

Cô đã hỏi anh biết bao lần câu hỏi này và câu trả lời của anh vẫn là như vậy họ đã yêu nhau hơn 4 năm. Tình yêu của họ thật đẹp trong mắt mọi người và trong mắt anh và cô trong … quá khứ. Hiện tại tình yêu của họ không phải là đã kết thúc mà là do sai lầm cuả mỗi cá nhân khiến họ không còn tin tưởng vào tình yêu nữa. Im lặng … Cô chọn cách im lặng khi thấy một đôi trai
gái mặt mày hớn hở vui cười , cô nhìn rõ nụ cười của hạnh phúc trên môi cô gái , nhìn rõ cái nắm tay của chàng trai . Còn cô thì thấy mình đang tụt sâu xuống đáy vực , cô quay mặt , lặng lẽ bước đi , lặng câm nhìn xuống dưới đất , cô không dám ngẩng mặt lên vì trước mắt cô hoàn toàn mờ nhạt. Môi cắn chặt đến bật máu , cô đâu thèm để ý điều đó , cô đang hụt hẫng , thấy đau trước ngực , tại sao ư?
THỨ GÌ CHO ANH HẠNH PHÚC NHẤT

Tại người con trai cô vừa nhìn thấy đó chính là người cô yêu nhất. Phải ! Anh ta đã phản bội cô , đã đi theo người ta trong khi còn đang yêu cô. Không biết phải làm gì đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, cô trở về căn phòng nằm vật xuống giường. Khóc, cô đã khóc, đã lâu rồi nước mắt cô không rơi. Cô vật vã trong đống hỗn lộn của tình yêu , bỗng điện thoại cô rung lên vì có tin. Đó là tin nhắn cuả anh. " E dang lam gi the? Ko nt lai cho a ah?". Cô nhắc máy mỉm cười cay đắng , tay cô run lên bần bật và vẫn rep lại tin nhắn của anh. Trong những ngày tiếp đó cô vẫn tỏ ra như là không biết chuyện gì xảy ra, vẫn ân cần, chăm sóc, yêu thương anh. Chính những việc làm đó làm anh thay đổi và quay lại bên cô.
- Chỉ một lời thôi anh àh ! Giờ anh có đang làm chuyện gì có lỗi với em thì hãy dừng lại đi nhé…
- Ý em là sao? Anh đâu có làm gì có lỗi. - Em nói như thế anh không nên hỏi lại như thế. Anh hiểu và anh phải hiểu điều em vừa nói.
- Uhm… anh biết rồi
Anh ôm cô vào lòng đặt vào môi cô một nụ hôn nồng ấm. Cô dang tay ôm anh và thật sự cô không muốn mất anh. Giờ anh đã quay về bên cô rồi, cô không đòi hỏi gì nhiều chỉ muốn anh bên cô thôi. Trong tình yêu ai cũng có phần lụy tình, cô cũng vậy. Cô biết cô đã yêu anh quá và không thể từ bỏ được anh…
Bố mẹ anh rất quý cô, cô thường sang nhà anh chơi, với bản tính tiểu thư, ít làm việc nhà của cô ai cũng biết . Mỗi lần cô nấu cơm , rửa bát anh đều xông vào làm cũng cô, đến nỗi bố mẹ anh đều nói anh bênh người yêu quá mức. Cô thật sự thích thú khi thấy dáng vẻ chăm chú cặm cụi làm việc bếp núc của anh. Như hôm nay cũng vậy cô đang ở nhà anh và nhìn chăm chú anh làm thức ăn. - Em đúng thật chẳng khéo gì cả đến rán đậu còn để cháy như thế này hử? (anh càu nhàu cô)
- Không phải thế ! tại anh lấy hết sự khéo léo của em rồi còn đâu hehe. Nụ cười tinh quái làm anh dịu bớt phần nào, anh quay lại nhéo má cô một cái làm cô kêu oai oái. Mẹ anh xuống và nhờ cô xách đồ lên trên phòng, cô theo sau mẹ anh xách đồ lên, quay lại thấy anh đang nở nụ cười chế giễu ý "này thì thích làm biếng" , cô nhăn mặt lại , lè lưỡi anh. Cử chỉ đáng yêu đó làm anh phải phì cười. Sau nửa tiếng dọn dẹp trên tầng cùng mẹ "chồng" cô hớn hở chạy xuống khoe thành tích , cô nấp sau cảnh cửa định ra òa anh thì thấy chị gái anh và anh nói chuyện. Chưa kịp giới thiệu, anh là còn út và có 2 chị gái . Người chị gái cả đã đi lấy chồng, đấy cũng là người luôn đưa cho cô những lời khuyên hữu ích trong cuộc sống. Còn người chị đang cao giọng nói chuyện với anh kia chính là chị hai của anh.
- Dạo này mày còn đi chơi với cái Hồng không?
- Không chị điên à?
- Điên cái gì? Nó tốt với lại ngoan hiền, đi xe đẹp nhà lại giàu nữa. - Kệ nó ! Em yêu Mai Chị đánh bộp vào tay anh….
- Yêu gì mà yêu chơi bời thôi mày, mày định lấy còn đấy về làm tướng à? Kiệt sỉ như gì đã thế lại lười như hủi , lấy về làm mẹ à?

Tôi sững sờ không nói được lời nào khi nghe những lời nói này thốt ra từ người chị … Mà tôi "đã từng" yêu quý …Hóa ra mọi chuyện đều do chị sắp đặt .
- Ơ đứng đây làm gì thế con gái ? Vào chuẩn bị ăn cơm thôi.
Bỗng tiếng mẹ anh cất lên làm tôi giật mình, anh vội liền chạy ra cửa thấy tôi và mẹ anh đứng đó, cô hít môt hơi mỉm cười với anh . Thật đau đớn khi cô nghe được những lời này , nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh coi như chưa có gì, cô bước vào bếp thản nhiên lấy bát đũa dọn ra, chị anh nhìn cô và vội vàng quay đi, có lẽ chị ấy đang ngại, nhưng cả anh và chị anh đều ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của cô và thừa biết cô đã nghe được tất cả … Cô rất cảm ơn mẹ cô vì mẹ cô đã truyền lại cho cô cái cách kìm nén cảm xúc. Cô vẫn vui vẻ nói chuyện với bố mẹ anh , trong khi anh nơm nớp lo sợ. Cuối cùng thì anh cũng đưa cô về, anh nắm chặt lấy tay cô. Cả hai đều im lặng không nói gì, tốt nhất cứ để mọi thứ trôi qua thật lặng lẽ, cô nghĩ điều đó sẽ tốt, vì bây giờ cô biết lí do vì sao anh thay đổi, hóa ra vì có một mối nguy hiểm đang gần kề anh mà lâu nay cô vẫn đặt niềm tin vào họ …


Cô biết anh sống rất tình cảm , anh rất yêu cô. Cũng đã hơn 4 năm tình yêu đó đối với cô mà nói không thể tách dời. Khi cô cầm trên tay phiếu siêu âm, cô chết lặng người . Cô đã có thai , thả nào trong người cô luôn thấy khó chịu , buồn nôn , kén ăn. Giác quan của người phụ nữ luôn đúng cô đã đến bệnh viện kiểm tra , và giờ trên tay cô là một tờ giấy thong báo cô sắp sửa là mẹ, cái thai đã được hơn 5 tuần tuổi. Cô muốn báo tin cho anh biết nhưng sợ anh sẽ sock nên cô đã không nói. Ở bên cạnh anh cô đã hỏi anh :
- Nếu em có thai thì sao hả anh?
- Vậy thì anh sẽ rất vui, nhưng …. - Nhưng gì?
- Điều kiện hoàn cảnh mình chưa có, nên không thể để điều đó xảy ra.
- Haha nếu có con em sẽ tự mình giết nó (cô bật cười)
- Em điên sao, con của anh , ai cho em giết, em giết con thì anh sẽ giết em
- Em biết rồi , nhưng nếu có thật mình sẽ phá nó nhé, vì điều kiện không cho phép
- Tùy em !
Câu nói của anh nhẹ nhàng làm cô đau xé lòng, cô biết anh không hề biết cô đã có thai, anh nghĩ cô chỉ nói để trêu anh,vì mọi lần cô vẫn hay làm thế. Nhưng giờ là cô hỏi thật … Cô quyết định giữ bí mật và lặng lẽ ý định sẽ tự bỏ đứa bé. Cho đến ngày cô ở nhà anh cầm điện thoại của anh lên lúc mà anh đi ra ngoài mua đồ , vào hộp thư đến thì có vài chục tin của cô và một số lạ khác, cô đã đọc, cô khóc … Anh thật sự đã phản bội cô đến mức cô khiến cô không còn tin vào mắt mình nữa. Đó là những tin nhắn yêu thương của một người con gái khác , không phải là cô người yêu của anh. Cô biết anh và cô gái đó đã qua lại vài tháng, cô cứ nghĩ anh đã kết thúc nhưng không, thật đau đớn ! Cô bỏ chiếc điện thoại xuống giường chạy vào phòng vệ sinh nôn ọe, cô đang mang thai nên thường hay bị nghén , đúng là đó chị hai của anh đi vào trong thấy điều đó, chị đã ngạc nhiên và chạy lại hỏi
- Em làm sao đấy? chẳng lẽ có thai sao?
- Em … không … không…. ọe ọe . Cô tiếp tục nôn ọe , không nói được lời nào
- Cái gì mà không nữa, chị không ngờ cô là người như thế đấy, cả nhà cô cứ nghĩ cô hiền lành ngoan ngoãn lắm ai ngờ cô lại chửa hoang như thế này Cô sửng sốt trước câu nói của chị anh , mặt cô bắt đầu mếu máo - Cái gì chị nói em chửa hoang ? chửa hoang gì chứ, người như chị có hiểu được nghĩa của từ chửa hoang không hả????
- Không phải thế còn là gì? Chúng mày đã cười nhau đâu sao lại có con được, chả là chửa hoang, đúng là đồ con gái không ra gì. - Còn chị thì sao? chị làm gì có tư cách gì? Để dạy bảo tôi, chị nhìn lại mình đi , có tư cách gì?????
- Gì chứ……????!!!!
- Còn gì nữa? chuyện của chị chị nghĩ thiên hạ không biết sao? Tôi như thế còn hơn chị không. chửa được chị mới là cái loại con gái không ra gì. Cô tức giận hét to vào mặt chị và đồng thời ăn ngay cái tát giáng trời, không phải của chị mà là của anh , anh chạy vào và tát tôi. Lần đầu tiên cô bị anh đánh , cô vùng chạy khỏi nhà anh, ra khỏi anh , ra khỏi tình yêu của cô dành cho anh. Cô vừa chạy vừa khóc, mưa rơi từ lúc nào cô không biết , nước mắt chan hòa cùng nước mưa, cô chạy và chạy hết sức , cô gồng mình chạy trong mưa , những tìn nhắn, những lời nói như xối nước lạnh vào mặt cô, và cả cái tát của anh làm cô đau đớn…Về phía anh khi tát cô xong tay anh run run, quay ra nói với chị - Tại sao?? tại sao lại cãi nhau chứ
- Tại gì mà tại , đáng đời nó, cứ nghĩ mình là tướng à? Dù là có thai hay không nhưng hỗn với bà ăn tát là phải, thế còn là nhẹ.
- Cài gì?? Chị vừa nói gì? Có thai, ai có thai????
- Người yêu mày chứ ai, nó đang có thai, mày không biết à?
- Không thể nào
- Không cái gì, nó từ phòng mày chạy ra nôn thốc nôn tháo, bị tao nói xong còn cãi lại Anh chạy vào phòng cầm điện thoại lên thấy điện thoại đang ở phần hộp thư đến, anh chạy ra khỏi nhà , chạy đi tìm cô. Người con gái đã biết mọi lầm lỗi của anh mà vẫn dửng dưng khi không có chuyện gì, anh hối hận khi đã tát cô. Khi thấy cái bóng liêu xiêu bé nhỏ của cô đang chạy phía trước anh cố gắng chạy theo và hét gọi lấy tên cô.
- Maiiiii, đứng lại đã Cô không ngoái lại phía sau điều cô cần làm bây giờ là chạy khỏi anh, phải thoát khỏi vòng tay của anh , vì cô biết mỗi lần bên anh tất cả mọi nỗi đau của cô tan biến . Cô cắm đầu chạy khi ở phía sau vẫn có tiếng gọi.

RẦMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMM - Khôngggggggggggggggggggggggggg
Tiếng anh hét lên trong mưa , phía trước là cô gái bị xe ô tô đâm đang nằm bất động trên đường, tất cả mọi người đều chạy lại xem, anh phi thật nhanh đến và quỳ xuống nâng người cô lên
- Không khônggg . Maiii tỉnh lại đi em huhu tỉnh lại đi . Maiiiiiii Tiếng anh nấc lên trong màn mưa , mưa giờ cùng với nước mắt , máu hòa vào nhau . Cô đã thoạt khỏi anh , thoát khỏi tình yêu của anh , anh gào thét tên cô , cố gắng cõng cô chạy đưa cô vào cấp cứu. Ngoài phòng cấp cứu anh ngồi vò đầu bứt tóc, anh khóc, anh khóc vì cô người con gái anh yêu và khóc vì đứa con bé nhỏ của anh, 2 sinh mạng đang thoi thóp nằm trong phòng cấp cứu, còn anh , anh đã hại họ phải chịu nỗi đau như thế … Khi bác sĩ bước ra anh chạy lại lắc tay bác sĩ và hỏi dồn dập.
- Bác sĩ vợ tôi như thế nào rồi? đã qua nguy hiểm chưa? Con tôi nữa??? Như thế nào rồi bác sĩ???????????? Người mặc blue đó khẽ lắc đầu , chép miệng
- Xin lỗi cậu chúng tôi đã cố gắng hết sức đứa bé không thể giữ được vì va đập quá mạnh, còn vợ anh vì thiếu máu nặng nên thật sự …. Chúng tôi xin lỗi, anh hãy vào trong gặp vợ anh, cô ấy nói muốn gặp anh lần cuối..
Anh lao thẳng vào phòng cấp cứu bên cạnh người anh yêu, anh quỳ xuống bên giường năm lấy tay cô. Người cô rất nhiều máu , cô thoi thóp từng hơi thở muốn nói điều gì đó… - Không em đừng nói, đừng nói gì cả huhu. Anh xin lỗi , anh biết lỗi rồi, anh thề sẽ không làm gì sai cả, em hãy cố gắng đừng làm anh sợ nữa, em à anh xin lỗi
huuhuh
- … Em … em xin …. Lỗ….i
- Không em không sai điều gì cả, người có lỗi là anh. Anh cầm chặt tay cô , điều bây giờ là anh muốn truyền lại sức mạnh, truyền hơi ấm cho cô …
- Điều hạnh phúc … nhất của anh … là gì?????
- Là em … là em …. Anh xin em đừng nói nữa, em hãy gắng lên , bác sĩ bác sĩ hay cứu vợ tôi .
Khi cô nghe thấy câu nói đó của anh, cô đã mỉm cười và từ từ tay cô trượt khỏi tay anh . Đến giây phút cuối cô vẫn mỉm cười, anh lại lay người cô và hét lên
- Mai Mai em tỉnh lại đi, đừng ngủ , đừng ngủ huhuuh, Maiiiiiiiiiiiiiiiii
- Xin anh hãy bình tĩnh và tránh ra cho
Bác sĩ vào sốc anh ra khỏi giường bệnh, anh từ ngoài gục bên giường bệnh cuối rạp người xuống và khóc, người nhà cô giờ mới tới, họ lao vào phòng , khóc thét lên khi thấy người ta phủ lên người cô một mảnh vải trắng từ đầu đến chân.
Một bó hóa hông trắng đặt nhẹ lên gần tấm bia mộ trên đó có bức ảnh người con gái nở nụ cười rất tươi. Anh quỳ xuống ôm mặt khóc nấc lên, những giọt nước mắt cho hạnh phúc đã qua. Anh hiểu ra một điều rằng niềm hạnh phúc nhất của con người không phải thứ không bao giờ với tới được, mà niềm hạnh phúc nhất của con người là thứ mình đang nắm giữ . Cũng như anh niềm hạnh phúc nhất của anh là cô ...
Blog Truyện ngắn
Truyện ngắn sưu tập từ nhiều nguồn khác nhau.

Vợ phải nấu ăn ngày 2 bữa, quét dọn nhà cửa, giặt giũ quần áo cả nhà. Từ ngày lấy chồng, rồi sinh bé Nếp, vợ gần như chẳng còn chút thời gian nào cho những cảm xúc ơi hỡi len lỏi vào lòng nữa. 

Thế mà sáng nay, sau khi chồng xách cặp đi làm, vợ đã phải bật khóc. Vợ cảm thấy tủi thân ghê gớm chồng ơi

Vợ chồng mình bằng tuổi, yêu nhau từ lúc học sinh nên đến khi tốt nghiệp đại học thì cũng đã có thâm niên gần chục năm cưa cẩm quá lại. Thế là cũng đã quá nhiều để tiến tới một đám cưới. Nếu chỉ xét về độ tuổi, thì với vợ cũng coi là tạm ổn, còn với chồng tất nhiên là quá sớm. Vợ cũng biết điều đó, biết chồng thiệt thòi hơn bạn bè cùng trang lứa khi chẳng có khoảng thời gian tung tẩy tự do.

CHỒNG À... VỢ ĐÂU PHẢI SIÊU NHÂN?

Vì thế mà sau khi cưới nhau, thậm chí khi vợ có bầu và sinh bé Nếp, vợ vẫn luôn cố gắng gánh vác việc nhà, động viên chồng đi đá bóng, đi cà phê với bạn bè, đi phượt, tham gia câu lạc bộ nhiếp ảnh... Trong lúc vợ bụng chửa vượt mặt, chồng vẫn tuần 3 buổi đi đá bóng; trong khi con sốt sình sịch mình vợ xoay sở, chồng vẫn ôm máy rong ruổi ảnh hình... Chưa một lần vợ kêu ca, chưa một lần vợ cấm đoán, vì vợ biết, ngoài những lúc “ham chơi”, chồng vẫn là người đàn ông thương vợ yêu con nhất mực.

Thế mà, chồng hình như vẫn chưa bao giờ hài lòng về vợ. Đối với chồng, vợ là tài sản Gia đình, chỉ thuộc về bố và con, nên vợ phải toàn tâm toàn ý cho bố con Nếp. Vợ không được để con ốm đau, bẩn thỉu. Vợ không được để nhà cửa bừa bộn, quần áo lung tung. Vợ không được để cơm nguội canh mặn... Tóm lại, vợ phải giống như siêu nhân ấy, làm được tất cả mọi việc, mà việc gì cũng phải tốt thật là tốt cơ!

Chồng ơi! Chồng thử nghĩ mà xem, vợ cũng một ngày đi làm 8 giờ đồng hồ, có khi còn hơn thế vì vợ là một phóng viên, cứ có việc là chạy thôi ai cần biết đâu giờ giấc. Cũng chừng ấy thời gian làm công tác xã hội như chồng, nhưng ngoài ra mỗi ngày vợ phải đón đưa, làm các công tác cá nhân như ăn, ngủ, vệ sinh cho con. Vợ phải thu xếp thời gian chơi với con.

Ngoài ra, vợ phải nấu ăn ngày 2 bữa, quét dọn nhà cửa, giặt giũ quần áo cả nhà. Vợ phải lo đối nội đối ngoại, từ mua tờ giấy dó để Tết ông viết chữ Nho, cái kẹp tóc thay cho cái bà đã hỏng; lo thăm hỏi bạn bè; lo cân đối kinh tế Gia đình... Lúc nào vợ cũng “múa lân” với một núi công việc.

Đã lâu lắm rồi, vợ không cả dám ốm. Vì nếu vợ ốm chồng sẽ phải ăn mì tôm trừ bữa. Nếu vợ ốm con sẽ khóc lóc nỉ non. Chồng chẳng cho con ăn, chẳng cho con ngủ được. Có lần sốt đến gần 40 độ, miệng nôn trôn tháo, nửa đêm con quấy chồng không dỗ được, vợ vẫn phải mò dậy rong con, đến lúc con ngủ đặt được xuống giường thì vợ ngã khuỵu ngay. Thế mà sáng hôm sau, dứt sốt, vợ lại vùng dậy như anh hùng dũng sĩ, như chưa bao giờ từng ốm.

Chồng nhớ lại mà xem, lần ấy chồng đã nửa đùa nửa thật bảo vợ “Làm mẹ là không được ốm!”. Rồi mỗi khi vợ định lười nhác hay uể oải gì, chồng cũng đều có điệp khúc “làm mẹ là...”. Vợ, từ ngày có bé Nếp, bên cạnh niềm hạnh phúc ngập tràn, nhiều khi thấy cả một gánh nặng như trái núi được chồng đặt lên đôi vai...

Vợ biết, câu nói ấy của chồng không chỉ là trao cho vợ một trách nhiệm thiêng liêng, mà cũng hàm cả niềm yêu thương, trân trọng chồng dành cho vợ nữa. Nhưng, giá mà chồng hiểu vợ hơn, chia sẻ với vợ bằng những hành động cụ thể hơn, hay ít ra là những lời động viên dịu nhẹ hơn, thì tuyệt vời biết bao.

Con mới đi trẻ, cả ngày ở trường con không ăn được mấy nên cứ chiều về vợ tranh thủ “nhồi” cho con. Rồi hôm trước, no quá, con trớ. Chồng xót con quay sang trách vợ “làm mẹ mà không biết con no hay đói” khiến vợ vừa xót con, vừa buồn chồng mà chẳng biết nói sao.

Hôm qua, đi đám cưới cậu bạn cùng lớp đại học về, chồng bảo, chúng nó giờ toàn cưới các em 89, 90 trẻ ơi là trẻ, tự dưng thấy vợ mình già thế; rồi chồng chê vợ luộm thuộm không biết tút tát bản thân...

Dẫu biết là chồng đùa thôi nhưng sao mắt vợ cay xè. Mấy năm nay, vợ chắt chiu tằn tiện cho chồng, cho Nếp, hai bố con chẳng thiếu thứ gì, nhưng vợ có dám mua cái váy mới, thỏi son đẹp hay rẽ vào spa nào như ngày xưa đâu. Chỉ vì vợ luôn nghĩ mình là gái có chồng rồi, trưng diện cũng chẳng để ai ngắm. Hơn nữa, đang lúc nuôi con mọn con mần, vợ thực sự không còn cả thời gian để thở, lấy đâu ra thời gian để làm đẹp chồng ơi!

Lâu lắm rồi vợ mới khóc. Vợ muốn gào lên với chồng: Chồng ơi, vợ đâu phải là ... siêu nhân. Vợ cũng có lúc mệt mỏi, cũng có lúc chán chường, cũng có lúc muốn được nghỉ ngơi.

Giá thi thoảng chồng bớt một buổi đá bóng, nghỉ một chuyến đi phượt, giá về nhà chồng tắm cho con hộ vợ lúc vợ nấu cơm... thì vợ cũng sẽ có dư chút thời gian mà đi uốn cái tóc, buổi sáng cũng kịp tô đôi môi... Nhưng chồng lại muốn vợ vừa giỏi việc nước, vừa trọn việc nhà, lại còn ABCD muôn vàn công việc khác, rồi vẫn đẹp, vẫn ngời ngời rạng rỡ... thì chắc phải đợi vợ đi tiêm thuốc biến đổi gien thành siêu nhân, hay đợi đến... mùa quýt chín, nhé chồng!!
Blog Truyện ngắn
Truyện ngắn sưu tập từ nhiều nguồn khác nhau.

Nhiều lúc tôi nhận ra sao chúng ta phù phiếm đến vậy. Tôi đã không dám nhìn vào mắt anh bạn đồng nghiệp của tôi trong Viện Nhi trong cái đêm con anh ấy qua đời. Nó chứa đựng nỗi đau của sự tuyệt vọng

Tôi vẫn nhớ đêm hôm đó bọn tôi ngồi photoshop cho cháu cái di ảnh vì chỉ có duy nhất một kiểu cháu chơi trong cũi bị che mất gần nửa má. Hồi ấy máy ảnh không sẵn sàng như bây giờ để chụp bất kỳ khoảnh khắc nào ta muốn. Nhà cô bạn gái tôi phá lệ cho bọn tôi ở lại suốt đêm để làm.

CÁI CHẾT LÀ SỰ TÁI SINH KỲ DIỆU

Mọi chuyện rồi cũng qua. Cuộc sống vẫn tiếp diễn nhưng tôi biết đã có một góc con người anh không bao giờ lấp đầy được nữa. Trong sự phù phiếm khao khát những kiến văn hấp dẫn, tôi có đọc mấy cuốn sách do những vị sư Tây Tạng viết về cuộc sống và cái chết.

Bất chợt đôi lần tôi giật mình nhận ra, kiếp người mới ngắn ngủi và sinh mệnh con người mới mong manh làm sao.. Loài người đúng là có một sức chịu đựng kinh khủng khi lơ lửng trên đầu là một cái chết không ai thoát được ở tương lai, dù xa hay gần.

Khi bà nội tôi mất là lần đầu tiên tôi ý thức được cái chết đến với một người thân trong gia đình. Nỗi đau thì không hẳn là kinh khủng lắm bởi bà tôi cũng đã ngoài chín mươi nhưng sự trống vắng mỗi lần về thăm nhà làm tôi bùi ngùi nhớ nhiều về kỷ niệm. Bà với tôi là cả một kho ký ức của tuổi thơ mà chỉ cần có khói bếp bay lên cũng làm mở toang cánh cửa.

Tôi thích bài thơ “Bếp lửa” của Bằng Việt cũng bởi vì điều ấy. Suốt thời tôi đi học đại học, bà luôn hỏi tôi sao học gì mà lắm thế. Bà sốt ruột vì tôi chưa đi làm, lấy vợ và sinh con. Người già lúc xế chiều, lúc sắp đi vào cõi vô tận, tự nhiên trỗi lên niềm khao khát nhìn thấy những mầm non kế cận. Nó như một thứ trách nhiệm với sự sống.

Danh vọng, tiền bạc, tài sản rồi cũng sẽ chỉ là thứ ta bỏ lại thế gian này mà thôi Cái cuối cùng ta còn giữ được đấy chính là lòng yêu thương Nó sẽ sống ở trong trái tim một ai đó dù chỉ là vì nụ cười ta khẽ nhoẻn miệng với một người xa lạ

Thôi thì gửi lại những hỉ, nộ, ái, ố cho năm cũ, ta tắm giặt rồi đón mùa xuân mới về với bao niềm hi vọng mới. Cái chết không phải là kết thúc. Đó chính là sự tái sinh
Blog Truyện ngắn
Truyện ngắn sưu tập từ nhiều nguồn khác nhau.

Bài Viết Nỗi Bật

CM-Mobile iPhone 7 Plus (Red) CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI LDP Regards, Summer Group Lore...

Powered by Blogger.